Photo 28 May 23 notes supermarket-love-affair:

Đôi khi tôi cảm thấy, dường như tôi đã luôn nghĩ về cậu từ lúc trên thế gian này xuất hiện cái ý nghĩa. Cùng với lúc con người đầu tiên do Chúa tạo ra bắt đầu biết đi đứng, nói cười, nghĩ suy, vui sướng, tôi đã luôn nghĩ đến cậu rồi.
Khi tôi vừa thức dậy, tôi nghĩ đến cậu. Khi tôi đánh răng một mình trong phòng tắm, tôi nghĩ đến cậu. Khi tôi đi trên phố, ở giữa công viên, trên tàu điện ngầm, ở phòng thu, trong cuộc phỏng vấn một chương trình trên radio, những lúc đó, tôi đã luôn nghĩ đến cậu. Dần dần, đối với tôi, cậu có mặt ở khắp mọi nơi trong Seoul. Cậu là Seoul. Cuộc sống của tôi diễn ra trong Seoul, chính là, diễn ra bên trong cậu. 
- Let’s start from here / Lix

supermarket-love-affair:

Đôi khi tôi cảm thấy, dường như tôi đã luôn nghĩ về cậu từ lúc trên thế gian này xuất hiện cái ý nghĩa. Cùng với lúc con người đầu tiên do Chúa tạo ra bắt đầu biết đi đứng, nói cười, nghĩ suy, vui sướng, tôi đã luôn nghĩ đến cậu rồi.

Khi tôi vừa thức dậy, tôi nghĩ đến cậu. Khi tôi đánh răng một mình trong phòng tắm, tôi nghĩ đến cậu. Khi tôi đi trên phố, ở giữa công viên, trên tàu điện ngầm, ở phòng thu, trong cuộc phỏng vấn một chương trình trên radio, những lúc đó, tôi đã luôn nghĩ đến cậu. Dần dần, đối với tôi, cậu có mặt ở khắp mọi nơi trong Seoul. Cậu là Seoul. Cuộc sống của tôi diễn ra trong Seoul, chính là, diễn ra bên trong cậu. 

- Let’s start from here / Lix

via Lin Feng.
Photo 28 May 645 notes
Photo 28 May 45 notes mocdieptu:

Tôi soi vào quá khứ và tôi nhìn thấy tôi ở biển trong những ngày biển động và biển lặng… Dạo ấy còn trẻ mà sao cô đơn quá sức… Có những căn nhà trống gió thổi lùa qua mọi ngõ ngách. Tâm hồn con người cũng có lúc gió lạnh cũng lùa quanh. Đừng nhắc lại dĩ vãng. Nó đẹp nhưng không ích lợi gì cả. Chúng ta sống cho mỗi ngày hôm nay. Hôm nay cũng là quá khứ và chúng ta cố giành giựt với thời gian để biến ngày hôm nay thành một hiện tại vô tận. 
… Cái giấc mộng dài nó buộc con người không được quên và phải nhớ về những dấu tích đã in thành vết không tàn phai trên tâm hồn mỗi con người. Tôi luôn luôn là người đãng trí. Tôi đã quên nhưng vẫn có kẻ tỉnh táo không bao giờ quên bất cứ một điều gì cứ mãi quanh quẩn cuộc đời tôi để nói khẽ vào tai tôi điều tôi không muốn nhớ nữa. 

Về Một Thành Phố Tôi Đã Xa | Trịnh Công Sơn. 

mocdieptu:

Tôi soi vào quá khứ và tôi nhìn thấy tôi ở biển trong những ngày biển động và biển lặng… Dạo ấy còn trẻ mà sao cô đơn quá sức… Có những căn nhà trống gió thổi lùa qua mọi ngõ ngách. Tâm hồn con người cũng có lúc gió lạnh cũng lùa quanh. Đừng nhắc lại dĩ vãng. Nó đẹp nhưng không ích lợi gì cả. Chúng ta sống cho mỗi ngày hôm nay. Hôm nay cũng là quá khứ và chúng ta cố giành giựt với thời gian để biến ngày hôm nay thành một hiện tại vô tận. 

Cái giấc mộng dài nó buộc con người không được quên và phải nhớ về những dấu tích đã in thành vết không tàn phai trên tâm hồn mỗi con người. Tôi luôn luôn là người đãng trí. Tôi đã quên nhưng vẫn có kẻ tỉnh táo không bao giờ quên bất cứ một điều gì cứ mãi quanh quẩn cuộc đời tôi để nói khẽ vào tai tôi điều tôi không muốn nhớ nữa. 


Về Một Thành Phố Tôi Đã Xa | Trịnh Công Sơn. 


via Lin Feng.
Photo 28 May 17,147 notes
via title.
Photo 27 May 40 notes

(Source: lucilucius)

Photo 27 May 14 notes hamachacha:

.
.
“It wasn’t so hard to cross that street after all. It all depends on who’s waiting for you on the other side.”

hamachacha:

.

.

“It wasn’t so hard to cross that street after all. It all depends on who’s waiting for you on the other side.”

Video 26 May

Những đêm sâu, mình cứ nghe đi nghe lại giai điệu buồn bã, da diết của “We all Complete” cho đến khi giấc ngủ choàng đến. Có lẽ, nếu không là We are complete, mình sẽ không bị ám ảnh về Never Let Me Go nhiều đến thế. Cảnh Tommy hét lên đau đớn hay cái nhìn trân trối, gương mặt thống khổ của Kathy khi nhìn về cánh đồng xanh hun hút, phía bên kia hàng rào kẽm gai,… nỗi tuyệt vọng rã rời của nhân vật quyện trong bản nhạc để lại một khoảng trống vô hình khó lấp khi nốt nhạc cuối vừa dứt.

Photo 26 May 1 note Tiễn đưa, mãi rồi cũng quen dần đi. Em tập cho mình sống 1 cuộc sống của đời thường không anh. Ngơ ngác là gì? Hoang vắng là gì? Em không còn cảm giác đó nữa. Không phải vì không còn yêu mà là em biết, anh sẽ trở về :)

Tiễn đưa, mãi rồi cũng quen dần đi. Em tập cho mình sống 1 cuộc sống của đời thường không anh. Ngơ ngác là gì? Hoang vắng là gì? Em không còn cảm giác đó nữa. Không phải vì không còn yêu mà là em biết, anh sẽ trở về :)

(Source: myvintagesoul)

Photo 26 May 2 notes

(Source: myvintagesoul)

Photo 26 May 2 notes

(Source: myvintagesoul)


Design crafted by Prashanth Kamalakanthan. Powered by Tumblr.